Loading Logo

Загрузка..

839 Точки· 2 w

LÀM MẸ THẾ NÀO ĐỂ KHÔNG TRUYỀN " NGHIỆP "LẠI CHO CON...

Một đứa trẻ sinh ra không chỉ mang gen di truyền... mà còn mang cả nỗi đau chưa lành của người mẹ.

Trong nhà Phật, "nghiệp" không phải là thứ gì quá xa xôi hay huyền bí. Nghiệp là tập khí, là thói quen, là cách phản ứng, là năng lượng mà mỗi người tạo ra từ hành động, lời nói, ý nghĩ của mình, lặp đi lặp lại suốt năm tháng.

Và khi một người mẹ nuôi dạy con, những điều chưa lành trong tâm thức của mẹ nếu không được nhận diện và chuyển hóa sẽ âm thầm đi vào đời sống đứa trẻ như một vòng xoay lặng lẽ. Mẹ từng lớn lên trong tiếng la mắng, nên bỗng dưng thấy "mắng là dạy".

Mẹ từng thiếu thốn tình cảm, nên vô thức áp đặt con phải giỏi giang, để được yêu như mẹ từng mong. Mẹ từng bị tổn thương vì bị so sánh, nên chẳng kịp nhận ra mình cũng đang so con với "con nhà người ta".

Tâm lý học gọi đó là "vết thương thế hệ". Phật giáo gọi đó là "nghiệp lực truyền tiếp". Dù gọi bằng tên gì, thì sự thật vẫn là: Con không chỉ học từ lời dạy của mẹ, mà học từ chính tâm trạng, hành xử và năng lượng sống hằng ngày của mẹ.

Muốn không truyền nghiệp cho con, người mẹ cần bắt đầu từ việc quay về chữa lành chính mình. Mẹ ơi, trước khi làm mẹ... hãy học cách làm bạn với nội tâm mình. Hãy học cách nhận diện khi mình đang giận thay vì trút giận. Học cách dừng lại khi lòng đang rối thay vì cố kiểm soát con cái theo ý mình.

Học cách ôm lấy đứa trẻ bên trong mình, cô bé từng tổn thương, từng mong manh, từng chưa được yêu đúng cách. Bởi khi bạn nhìn ra được "đứa trẻ" ấy bên trong mình, bạn mới đủ bao dung để hiểu đứa trẻ thật sự bên cạnh mình hôm nay.

Làm mẹ không phải là trở thành "người hoàn hảo". Làm mẹ là hành trình tu sửa liên tục, là học cách yêu thương mà không dính mắc, hướng dẫn mà không áp đặt, dạy con mà không rập khuôn theo những nỗi sợ cũ.

"Muốn giáo dục con cái, trước tiên hãy giáo dưỡng chính mình." Muốn con biết yêu thương, mẹ cần học yêu bản thân. Muốn con biết tha thứ, mẹ cần học thứ tha với quá khứ của mình Muốn con trưởng thành, mẹ cần học đứng lên từ nỗi đau của chính mình.
Một người mẹ biết dừng lại để thở, để lắng nghe, để sống tỉnh thức đã là một bài học sống động và quý giá cho con. Không ai sinh ra đã là người mẹ tốt. Nhưng người mẹ biết tu tập mỗi ngày để không truyền tốn thương cho thế hệ sau ấy là người mẹ đang gieo những hạt giống lành cho cả dòng họ.

Vì yêu con... không phải là cho con điều tốt nhất của đời, Mà là không vô tình truyền lại điều tồi tệ nhất mình từng nhận.

image