°ĐỨC PHẬT DẠY VỀ BỆNH TÂM !.
(bài 2)
Tâm bệnh là bởi tại Ta
Nghe người nói dối va vào để nghe
Nghe mà không hiểu mà nghe
Nghe rồi tin đại, là nghe Pháp cuồng !.
Pháp cuồng còn rủ người cuồng
Mình đã ngu ngốc, mà luôn khoe rằng:
Ta đây hiểu tận cung trăng
Không ai bì được, không bằng Tâm ta.
Ngày xưa Đức Phật Thích Ca
Chỉ rõ sự thật mà Ta không màng
Ngày đêm sáng tối lang thang
Đi cầu đi lạy xin Vàng nuôi thân.
Tánh Người quả thật ngu đần
Không chịu tìm hiểu các phần Thế gian
Tâm ai cũng biết rõ ràng
Những kẻ lường gạt nói càng rất hay.
Người khôn phải hiểu đều này
Những người lường gạt xưng Thầy xưng Ta
Xưa kia Đức Phật Thích Ca
Ngoài Tâm tìm thật là Tà đấy con.
Tâm con bị bệnh tại con
Nghe người nói bậy mà con tin liền
Tâm con bị bệnh vì con
Không chịu tìm hiểu là con ngu khờ.
Tâm con hết bệnh đừng mơ
Cứ sống thực tế Tâm khờ mất đi
Thanh tịnh rỗng lặng hằng tri
Bốn chữ kỳ diệu dẹp đi Tâm cuồng !.
Hằng ngày cứ vậy mà luôn
Không ai lừa được Tâm luôn sáng ngời
Tâm ta sáng rực thảnh thơi
Không nghe kẻ bịp là đời an vui. ./.
°ĐỨC PHẬT DẠY VỀ BỆNH TÂM !.
(bài 3)
Người đời ai cũng có Tâm
Tâm Ta bị bệnh vì Ta bị nhầm
Con Người Vật lý thậm thâm
Chuyên môn lường gạt Tâm đần mới nghe.
Thiền tông Phật dạy ráng nghe
Ráng nghe mà hiểu, là nghe thật rồi
Thiền Thanh - Phật dạy chữ "Thôi"
"Thôi" đi tất cả Luân hồi không theo.
Thiền Thanh đừng sợ chữ nghèo
Nghèo Giàu cũng bỏ, đeo theo làm gì
Thiền Thanh - Phật dạy chữ chi
Buông - Thôi - Dừng - Dứt làm gì còn Luân. ./.
.NAM MÔ GIÁO CHỦ TA BÀ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT.
.Trích: ''Cẩm Nang Ăn Uống dành riêng cho Người tu Thiền tông'' của soạn giả Nguyễn Nhân.